Mắt Biếc – Tác Phẩm Dành Cho Cảm Xúc

“Tôi gửi tình yêu cho mùa hè, nhưng mùa hè không giữ nổi. Mùa hè chỉ biết ra hoa, phượng đỏ sân trường và tiếng ve nỉ non trong lá. Mùa hè ngây ngô, giống như tôi vậy. Nó chẳng làm được những điều tôi kí thác. Nó để Hà Lan đốt tôi, đốt rụi. Trái tim tôi cháy thành tro, rơi vãi trên đường về.”

Đó là một đoạn trích ngắn trong tác phẩm Mắt Biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Một tác phẩm được bình chọn là hay nhất của nhà văn này, một tác phẩm kể về tình bạn bền lâu, tình yêu quê hương da diết, tình yêu chân thực không buông bỏ, hơn hết đó là một tác phẩm mang lại cho người đọc rất nhiều cảm xúc thăng trầm và đã lấy đi nước mắt của không ít người đọc.

Câu chuyện của tác giả Nguyễn Nhật Ánh viết lên được khởi đầu bằng những hình ảnh trẻ thơ chứa đựng tình bạn và tình cảm của Ngạn dành cho Hà Lan. Nhưng tình bạn đó thực sự dang dở khi hai người phải dời làng lên thành phố học, hai người lúc này đã bộc lộ ra hai cách suy nghĩ khác nhau rất nhiều. Ngạn là người yêu làng quê nơi mà kỷ niệm tuổi thơ luôn tồn tại còn Hà Lan bị cám dỗ bởi lối sống xa hoa, cám dỗ của thành thị. Lúc đó rất nhiều sự việc éo le xảy ra đối với Ngạn và đặc biệt là hà Lan.

Mắt Biếc luôn in sâu trong tâm trí đọc giả với tình yêu bị lụy, trong sáng của Ngạn dành cho Hà Lan với sự kết thúc câu chuyện mà rất nhiều câu hỏi dành cho từng nhân vật. Câu chuyện được viết với cốt truyện dồn dập nhưng không kém phần tỉ mỉ , từng nhân vật khắc họa tỉ mỉ, tâm lý nhân vật bộ lỗ rõ nét, lối kể giản dị mộc mạc chân tình tác giả đã làm thức giấc bao ký ức tuổi thơ của người đọc và hơn cả là những người đã lớn lên tại vùng quê lúa.

Cuốn sách Mắt biếc

Mắt Biếc của tác giả Nguyễn Nhật Ánh được xuất bản năm 1990 được đông đảo mọi người đón nhận tích cực cho đến tận hiện nay. Đây được xem là một trong những tác phẩm tiêu biểu về Nguyễn Nhật Ánh, từng được dịch để giới thiệu với độc giả Nhật Bản.Nhà thơ người Nhật Takatsuki Fumiko từng chia sẻ: “Sau khi đọc xong truyện này, tôi muốn đi Việt Nam”. Cũng như Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, khán giả đang mong chờ bản chuyển thể điện ảnh của Mắt biếc đang được đạo diễn Victor Vũ thực hiện.

Đối với tôi, tôi rất thích tác phẩm này và càng thêm yêu thích văn của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, đọc câu chuyện tôi hiện lên bao hình ảnh tuổi thơ, răn dạy tôi thế nào là tình yêu đôi lứa trong sáng, tình yêu dành cho quê hương. Dưới đây là một số nhận xét từ các bạ đọc giả.

Cuốn sách mang đến cho người đọc những cảm xúc rất chân thật, không quá xa vời thực tế, những niềm vui, nỗi buồn nho nhỏ, đủ để chạm đến cảm xúc sâu thẳm.

Quá xuất sắc. Đọc xong thấy lòng buồn vô hạn cho chuyện tình yêu, một tác phẩm hay, đọng lại bao nhiêu suy nghĩ…

Song song những đánh giá tích cực là những điểm trừ nhẹ với Mắt Biếc mọi đọc giả đều cảm thấy một điều hụt hẫng khi kết thúc truyện Trà Long sẽ ra sao khi không thấy chú Ngạn? Ngạn rồi sẽ đi đâu về đâu? Hà Lan có từng yêu Ngạn? đó chỉ là số ít câu hỏi mà sẽ không có câu trả lời. Theo đánh giá đây là tác phẩm buồn nhất của tác giả Nguyễn Nhật Ánh.

Tác giả Nguyễn Nhật Ánh

Chắc mình không cần phải giới thiệu nhiều về tác giả Nguyễn Nhật Ánh, vì từ lâu ông đã là nhà văn thân thiết với bạn đọc trẻ Việt Nam. Những ai đã đọc sách chắc đều đã đọc cho mình ít nhất 1 tác phẩm ông nếu các bạn chưa đọc thì quả thật rất phí.

Chú Ánh đã tâm sự thế này : “Tác phẩm Mắt biếc có lẽ là tác phẩm tái hiện nhiều nhất những kỷ niệm của tôi về Đo Đo. Bao giờ đọc lại tác phẩm này tôi cũng rưng rưng nhớ đến hình ảnh dịu dàng và hiền hậu của bà tôi, những trò chơi tuổi thơ giữa tôi, cô tôi và các anh chị con bác tôi. Ngoài Đo Đo, rất nhiều chi tiết trong truyện được lấy từ những nơi chốn khác tôi từng sống qua. Ngôi trường huyện hai nhân vật Ngạn và Hà Lan theo học dĩ nhiên là trường Tiểu La bây giờ. Tôi nhớ thời tôi đi học, trường Tiểu La nom rất đồ sộ, sân chơi rộng mênh mông với những hàng dương liễu tha thướt dọc bờ rào. Gần đây về lại, đi ngang qua trường cũ, tôi ngạc nhiên thấy ngôi trường bé hơn nhiều so với trí nhớ của tôi. Khu rừng sim trữ tình trong truyện là rừng sim ở Hà-Lam-trong, mà theo bạn bè tôi kể lại thì bây giờ khu rừng nhiều kỷ niệm học trò ấy đã không còn nữa.”

Bài học nhận được…

Mắt biếc- Nguyễn Nhật Ánh

1.Hãy yêu một tình yêu chân thành

Xuyên suốt câu chuyện là mối tình của Ngạn và Hà Lan giữa họ là tình bạn tuyệt đẹp của tuổi thơ và cả tình yêu đơn phương say đắm từ Ngạn dành cho Hà Lan. Ngạn xuất phát là một cậu bé gan lì sẵn sàng đánh nhau với bọn bạn để giật lấy quả thị cho Hà Lan, đánh nhau với Dũng khi làm Hà Lan đau khổ nhưng sao trái tim Ngạn yếu đuối thế chỉ dám yêu đơn phương mà không nói thành lời đến khii cả hai đều trở thành hai người với hai cuộc tình đơn phương bị lụy. Sau đó cho dù Hà Lan trao tình yêu của mình cho Dũng thì Ngạn vẫn quan tâm lo lắng cho cô. Hà Lan sinh con nỗi sầu lại càng thêm trĩu nặng trong Ngạn nhưng Ngạn lại chính là người yêu thương, đùm bọc bé Trà Long.

Qua đó tình yêu chân thành là tình yêu xuất phát từ tận đáy tim, không vụ lợi, toan tính, sẵn sàng làm bất cứ việc gì, hi sinh cho người mình yêu. Và hơn hết tình yêu chân thành sẽ rất đẹp và ý nghĩa hơn nếu nó xuất phát từ hai con người có tình yêu chân thành. Bạn đừng nghĩ rằng thật khó để có được một tình yêu chân thành hãy: sống lạc quan, yêu đời, trung thực trong chuyện tình cảm, tin vào chính mình,..khi đó trái tim bạn mách bảo cho bạn đâu là tình yêu chân thành.

2.Tình yêu quê hương

Tuổi thơ cả hai người gắn bó với nhau tại ngôi làng Đo Đo. Với bao hình ảnh tuổi thơ dành giật quả thị nhà ông Cửu Hoành, bắt nhái cho thầy Cải, chọc tổ chim trong trường học, nơi hai đứa đùa nghịch trong rừng sim,.. đó là hình ảnh đẹp, ngây thơ của bao bọn trẻ đồng quê. Nhưng hình ảnh đó chỉ xuất hiện trong tâm trí của Ngạn còn với Hà Lan sao cô nhanh quên quá trước sự lộng lẫy, bóng nhoáng của thành phố đông người. Ngạn luôn giữ mãi từng hình ảnh trong tâm trí muốn đạp xe trên chung một đoạn đường, muốn được hát cho Hà lan nghe những bài hát Ngạn tự sáng tác. Đến khi lớn lên Ngạn vẫn về với làng Đo Đo làm thầy giáo cho ngôi làng nghèo và không muốn dời xa nơi chứa đựng ký ức đẹp nhất.

Ai cũng có một nơi để lớn lên, một nơi để chập chững những bước đầu tiên, một nơi để đến trường…và nơi ấy để lại nỗi nhớ cho chúng ta mỗi lúc đi xa. Quê hương là cái nôi đầu tiên đón nhận tiếng khóc chào đời, những bước đi chập chững, gắn với kí ức tuổi thơ không thể nào quê.Tình yêu quê hương là tình cảm tự nhiên nhất, trong sáng nhất có trong mỗi con người, được hình thành từ khi nằm trong nôi đến khi chúng ta trưởng thành, đi xa học hành, lập nghiệp. Yêu quê hương cũng giống như tình yêu bạn dành cho những người thân thuộc của mình. Người yêu quê hương thật sự là người biết yêu cả những điều đơn xơ, nghèo nàn của quê hương chứ không phải chỉ nhớ những cái trù phú, giàu có, tình yêu ấy trở thành động lực thôi thúc họ cố gắng phấn đấu để giúp quê hương thoat khói cảnh nghèo nàn, lạc hậu.

Lời Kết

Tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã viết lên tác phẩm hay nhất  cũng là buồn nhất trong tất cả tác phẩm của ông. Mắt Biếc một câu chuyện tình buồn, một tác phẩm với đầy hoài niêm, thơ mộng về tình yêu, cùng với những sự kiện xảy ra như vòng lặp về tuổi thơ. Không chỉ vậy Mắt Biếc còn là cầu nối giữa kỷ niệm của Ngạn và kỷ niệm người đọc, mang lại cho đọc giả rất nhiều cảm xúc đủ để chạm đến trái tim sâu thẳm của chúng ta.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *